lên giường với tôi thì phải cưới tôi
Nếu bạn yêu cậu kia thì khi chia tay sẽ cảm thấy đau đớn vô cùng cái kiểu tột cùng của đau khổ và cô độc còn cảm giác của bạn chỉ là buồn và khóc một chút chỉ là sự tiếc nuối khi mất đi một anh chàng liếm cẩu tốt nhất mà bạn đang có, còn chàng trai kia chắc chắn yêu bạn nên mới dứt khoát ko muốn
Lên đến phòng My tắm rửa sạch sẽ rồi nằm ngửa lên giường: - Ôi thoải mái quá, hôm nay cứ cười cười nói nói mệt cả người. 1 lúc sau Tuấn đi vào cũng nằm lên giường dang tay dang chân ra: - Ê chú… chú làm gì đấy, đây là giường của tôi cơ mà.
Và tôi làm thật, sau buổi hẹn hò lãng mạn, sau nhiều lần anh cò cưa đưa đẩy tôi vào khách sạn thì thay vì từ chối, lần này, tôi đồng ý. Tôi lên giường với anh - 1 người kém bố tôi chỉ vài tuổi, người không phải người yêu tôi.
Đám cưới được tổ chức cũng khá gọn nhẹ, vừa kết thúc đám tiệc thì chồng tôi cũng lên đường đi công tác luôn ngay trong ngày. Anh xin đi công tác nửa tháng trời, tôi biết bởi vì anh giận mẹ chồng, không muốn đối mặt với người đàn ông bằng tuổi mình nhưng phải
Ngày chị cưới, mẹ tôi đã khóc rất nhiều và thương chị ấy. Đến khi anh chị mua được đất xây nhà thì gia đình tôi bớt lo và mẹ tôi liên tục khen ngợi anh rể giỏi giang, đáng mặt đàn ông. Trong lúc ngồi nói chuyện, mẹ tôi đã bộc bạch tâm sự với mọi người, mẹ
mengapa setiap bangunan konstruksi memiliki sifat sifat yang unik. Đánh giá từ 13 lượt Tác giả Chó SủaLà ta đang ngủ, là Lục Tuyến Yên đang mơ thấy một giấc mơ không biết là tốt hay xấu. Cô mơ thấy người đàn ông đó đã đi xa khỏi cô rồi còn dắt theo ả đàn bà đáng chết kia. Đẹp, đẹp lắm. Cô cười có gắng mở mắt dưới ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ, hôm qua vừa nộp đơn xin nghỉ việc tại công ty hắn nên bây giờ cô cũng nhận thức được mình không phải đi làm. Đôi mắt đang muốn mở to lên nhưng rồi lại cụp xuống thoải mái thưởng thứ giấc ngủ hiếm có này. Hôm nay không phải đi làm! Hôm nay không phải đi làm!!Tuyến Yên cười tươi như hoa trong trạng thái nhắm mắt, tảng đá nặng trên người coi như đã hoàn toàn được gỡ bỏ. Loại đàn ông phụ bạc đó Lục tiểu thư này không cần. Hahaha!!- Cười???Nắng đã sớm đánh thức cô ngay từ đầu chỉ là cái giường này êm ấm quá nên cô không muốn thức dậy. Trời trở đông rồi mà. Sao hôm nay cái giường của cô lại ấm thế nhỉ?!Có một điều khác thường ở đây, tại sao phòng cô lại có giọng của nam nhân? Và tại sao nó lại trầm ấp như thế. Khác, dám chắc không phải của tên đàn ông khốn kiếp kia. Không lẽ... là trộm? Và hắn nhìn thấy cô trên giường thế này là muốn... cưỡng chế cô sao???Lục Tuyến Yên một lượt rà sót lại căn phòng của mình. Bên cạnh bàn đèn có một cây pin gậy dài, dưới chân giường có một cái máy hút bụi và trên hết, bên cạnh cái gối cô đang nằm có một cái máy tích điện. Tên này, hắn tới số rồi. Trong tình huống này trong căn phòng này cô đang là người chiếm thế thượng phong. Bây giờ có lẽ hắn đang tưởng rằng người trên giường đang ngủ say và cố đánh thức dậy. Chắc chắn là Còn không mau mở mắt?!Gặp một tên trộm hung hăng, Lục Tuyến Yên sau đó còn bị hắn ép cưới bằng đạo lý Lên Giường Với Tôi Thì Phải Cưới cùng đón đọc truyện ngôn tình thú vị này nhé!
Tên truyện Lên giường với tôi thì phải cưới tôi. Tác giả Chó Sủa. *** Chương 5 Anh là khắc tinh của tôi? Chuyện là vừa nãy lúc Lục Tuyến Yên vừa đứng dậy và bước đi một cách loạn choạng, hắn đã tình cờ trông thấy. Đôi mắt của đàn ông khi nhìn phụ nữ rất tinh xảo, những nơi được cho là nhạy cảm nhất của họ thì sẽ bị chú ý nhiều nhất. Và vô tình Mặc Băng Tước lại nhìn thấy áo của cô đã bị bật ra. Thay vì một đường ra về hắn lại theo sau cô. Và cũng chuyện là, Quách Ân bỗng nhiên chẳng thấy nhỏ bạn mình đâu thế là cuống lên tìm kiếm. Mắt cô sáng lên khi trông thấy bóng dáng của Lục Tuyến Yên nhưng rồi đen lại khi thấy bóng dáng của một kẻ đàn ông khác theo sau lưng nhỏ. Quách Ân nhanh chân chạy đến quầy tiếp tân - Mách Nhi có người bám đuôi. Ngay lập tức những nhân viên xung quanh ấy tự phân chia nhiệm vụ và theo cô gái Hạ Mi nhưng đã mất dấu. Họ chia nhau ra và tìm kiếm. Nhưng tìm hết thảy những ngóc ngách trong Bari đều không có. Họ lại huy động thêm người để rà sót lại lần nữa. Quách Ân lo lắng xoa cằm suy nghĩ, đang trong sinh nhật của cô nên Tuyến Yên không thể ra ngoài được. Cô chắc chắn nhỏ vẫn còn trong này. Quách Ân sáng mắt lên như chợt nhớ ra điều gì đó. Cô lấy điện thoại của mình bật định vị và mở bản đồ. Chấm xanh ấy đang ở ngoài nhà xe. Vui mừng chưa được bao lâu thì chợt vụt tắt đi vì cô chợt nhận ra là có người bám đuôi Lục Tuyến Yên. Nhà xe là nơi vắng vẻ, có thể giở trò đội bại rất dễ dàng. Cô liếc mắt nhìn xung quanh, đám nhân viên đã bốc hơi đâu mất. Quách Ân lần theo dấu hiệu ấy mà đến bãi đổ xe. Cô lén lén lút nép váo từng bóng xe để tránh bị phát hiện. Khi vừa xuống dưới bằng thang máy cô đã trông thấy bóng dáng của một tên đàn ông đang dựa người vào một chiếc xe gần đó, trên tay đang cầm điện thoại mà chấm chấm mút mút. Quách Ân tháo giày cao gót của mình ra rón rén tiếp cận hắn từ đằng sau. Hắn chính là kẻ đã bám đuôi Tuyến Yên. Không sai vào đâu được. Khả Sanh mất kiên nhẫn chờ đợi cú điện thoại từ Mặc Băng Tước. Từ lúc hắn gọi đến bây giờ đã là 25p, cái bar này cũng đâu phải là quá rộng đến nỗi bị lạc đi. Một lần nữa anh mở điện thoại, màn hình vẫn là chú gấu Panda như mọi lần. Sau khi đã nhắm đúng khoảng cách, đường đi và quĩ đạo. Quách Ân nắm tay mình thành nắm đấm lao thẳng... Bụp!!! Bị tấn công bất ngờ, chiếc điện thoại Khả Sanh vung ra khỏi tay rơi một cái bịch xuống đất. Anh cảm thấy má phải mình đau điếng. Chiếc răng yếu ớt bị lung lay qua lại vài lần. Khả Sanh ngã một rầm xuống đất, cái huy hiệu Gucci trên ngục bị lật sang một bên đâm vào ngực anh đau điếng. Tự nhiên sao lại bị tấn công thế này? Quách Ân cười đắc ý vì đã đánh trúng mục tiêu. Cô xé đi vạt váy của mình, bên trong là một cái quần đùi nhỏ cúi xuống nắm lấy chiếc áo sơ mi đang thẳng thóm của Khả Sanh mà kéo lên. Khả Sanh đang trong tư thế nằm bệt dưới đất bỗng nhiên bị một lực nào đó làm cho đứng thẳng dậy. Anh ngạc nhiên liếc sang và còn trợn mắt to hơn khi đó là một phụ nữ. - Đàn ông thối, giấu Mách Nhi ở đâu rồi? - Mách Nhi?! Tôi có làm gì đâu chứ?- Khả Sanh thê thảm nhìn Quách Ân sợ hãi. Một cô nàng nhỏ nhắn như thế lại có sức mạnh như vậy. Không tầm thường chút nào. Quách Ân đưa tay giựt lấy cái điện thoại trên tay Khả Sanh - Điện thoại của Mách Nhi làm sao anh có? Khả Sanh hốt hoảng nhìn chiếc điện thoại mới mua của mình gấp gáp - Cô ăn nói hồ đồ gì vậy? Đây là điện thoại của tôi. - Tôi có định vị được vị trí của Mách Nhi qua chiếc điện thoại này. Anh đừng chối. Còn chối? Theo tôi đến cảnh sát. Khả Sanh rất muốn tiếp tục biện hộ cho mình nhưng lại bị ai đó gắt gao túm lấy cánh tay mà lôi đi. Anh muốn phản kháng nhưng sức lực của cô ta lại quá lớn đi, một chút cơ hội cũng không có. Khả Sanh khổ sở theo sau chân Quách Ân. Anh vùng vẫy nhưng lại vô dụng. Nhìn một ít gân nổi sau làm da của cô gái này lại sợ hãi mà im lặng mà đi theo. Ra ngoài cổng vào của nhà xe, Quách Ân tình cờ nhìn thấy Lục Tuyến Yên. Và cô cũng như vậy mà nhìn cô bạn của mình trên tay đang kéo theo ai đó. - Anh... - Cô... - Tuyến Yên!! Trông thấy bạn mình vẫn an toàn từ trên xuống dưới Quách Ân quên đi mình vừa đắc tội với ai mà chạy đến bên Lục Tuyến Yên. Ánh mắt cô lo lắng khó tả - Tuyến Yên, cậu đi đâu vậy hả?! Tớ thấy có người bám đuôi cậu. Có sao không? - Bám đuôi?? Lục Tuyến Yên liền nghĩ đến nhưng không phải là hai tên có ý đồ đồi bại kia. Nhắc đến nó hai gò má cô lại đỏ lên vì tức giận. - Tớ không sao. Sau khi được buông tha, Khả Sanh xoa bóp lại cánh tay của mình. Anh cảm nhận nó đã tím đi khi bị tức tối nắm lấy như thế. Không biết cô gái này học cao võ ở phương nào lại cao cường như vậy. Ngoài việc chào hỏi Quách Ân, Lục Tuyến Yên cũng có chú ý đến người đã có lòng tốt đưa mình về. - Anh không sao chứ?! Cánh tay có bị bầm không? Lục Tuyến Yên biết rõ tính cách của Quách Ân, một khi đã tức giận lên thì đến cái gì cũng không tha. Nhất là chuyện liên quan đến sự an toàn của cô. Nếu là nó thì có giết người nhỏ cũng dám. Bầm tím?! Hai người có phải là sinh vật trái đất không vậy? - Không sao. Cô cũng tìm được bạn của mình rồi. Tôi đi được chứ?! Từ xa, một cậu nhân viên chạy đến trên tay cầm một chai nước mát đưa trực tiếp cho Khả Sanh - Ông chủ, nước ông nhờ tôi mua. - Cảm ơn cậu. ?! - Ông chủ?!- Cả hai trợn mắt đồng thanh. Quách Ân đột nhiên trợn to đồng từ, hắn như vậy mà là ông chủ của cô và Tuyến Yên. - Anh là ông chủ của Bari?? - Có chỗ nào không giống?- Khả Sanh vừa nói vừa xoăn lại tay áo của mình. - Quá trẻ. Trẻ trẻ trẻ trẻ trẻ trẻ trẻ trẻ trẻ... Chỉ một câu chữ duy nhất, nó vang vọng trong trí óc của Khả Sanh đến en nờ lần. Cuộc đời anh đã tồn tại trên Trái Đất này ba mươi tư năm. Chính xác là anh nghe câu chữ này người khác nói về mình đã mười năm về trước. Khả Sanh tự nhiên cảm thấy tâm trạng của mình cao hứng cả lên. Khuôn mặt đang đen lại bỗng nhiên sáng lạng như thắp sáng một ngọn đèn với tốc độ ánh sáng. Xoăn xong tay áo của mình, Khả Sanh nhoẻn miệng nói. - Nể mặt cô ấy tôi sẽ tha cho cô lần này. Quách Ân từ nãy giờ cứ nấp sau lưng Lục Tuyến Yên đến giờ mới thở dài thầm nói cảm ơn. Cô cũng không nghĩ rằng Lục Tuyến Yên có quen với người này từ trước. Nhưng Quách Ân vẫn không can tâm lém lút nhìn mặt anh ta vì quá đối xấu hổ. Vừa nãy cô đã tung đòn với toàn bộ sức lực mình có, hiện tại nơi này đêm đen bao phủ khiến cô cũng không thấy được là nó sưng to bao nhiêu. Chắc cũng vài lần đến thăm phòng khám nha nhỉ? Ách cha!! Lục Tuyến Yên vẫn muốn làm gì đó để kéo cô bạn mình ra khỏi hố sâu hoàn toàn. Không để cho một chút thời gian nghỉ ngơi, cô lại nói tiếp. - Này!! Tôi có quen một cô nha sĩ đối diện căn hộ của mình. Hay anh cho tôi thời gian để sắp xếp một cuộc hẹn đến đó xem như tạ lỗi. Khả Sanh lập tức phản ứng. - Làm sao cô biết tôi bị đau răng? Lục Tuyến Yên cứng họng. Cái này cũng chỉ là phản ứng thường ngày mà sinh ra. Từ trước đến nay mỗi lần đánh người Quách Ân đều nhắm vào má đối phương mà đánh. Mà mỗi lần đánh không gãy răng cũng sưng má và ảnh hưởng vùng lợi bên trong. Thành ra chỉ cần Quách Ân đắc tội với ai đó không phải là người trong chuyện cô đều đưa ra biện pháp này để tạ lỗi. Khả Sanh cũng không muốn làm khó gì cô. Bây giờ thứ anh quan tâm là mình đã hãy đi bao nhiêu cái răng rồi. Bây giờ cũng là ba giờ sáng, quoằn quại với nó đến sáng chắc cũng đơn giản chịu được. Giờ này ai còn mở cửa cho anh vào khám đây? - Để tôi suy nghĩ... - Ngày mai anh không rãnh sao? Vừa dứt lời từ eo mình Lục Tuyến Yên cảm nhận thấy một cảm giác đau nhứt. Ánh mắt sầu thảm nhìn xuống Quách Ân. - Cậu bán đứng bạn mình sao?- Quách Ân bối rối. - Là tớ đang giúp Lục Tuyến Yên nghiến răng trả lời. Vì, cô nha sĩ đó chính là Quách Ân. Cô biết mình là người gây lỗi, lại không muốn gây khó khăn cho Tuyến Yên thêm nữa. Một phần, cô không muốn gặp lại hắn và cũng một phần là ngày mai đã có rất nhiều nha khách đặt chỗ. Nhắc lại là rất nhiều. Nếu đặt hắn lên đầu tiên thì sẽ rất là rắc rối. Và, bây giờ đã là ba giờ sang, cô rất rất muốn ngủ thêm giờ vào ngày mai. - Được!!- Khả Sanh đột nhiên lên Cho tôi giờ giấc vào ngày mai. - Bảy giờ Đầu óc Quách Ân xử lí nhanh gọn. - Cậu chắc chứ?! Mạnh tay đến vậy?- Lục Tuyến Yên đưa ánh mắt nghi hoặc nhìn cô bạn mình. Như vậy có phải là quá sớm? Bình thường thì đến 9h30 cô mới mở cửa, nếu khám xong thì trong thời gian đó Quách Ân sẽ làm gì?- Ngày mai tớ không có thời gian để bên cạnh cậu được. Ôi!! Quách Ân ngơ ngác. - Được. Tối nay chúng ta trao đổi thông tin. Đây là địa chỉ webo của tôi. - Được!- Lục Tuyến Yên nhận lấy ghi nhớ nó vào trong đầu rồi nhét bậy vào trong túi Vậy... anh là đang đợi ai? - À!! Chắc bây giờ cậu ta cũng đã đến. Khả Sanh quay lưng đi. - Tớ xin Cả hai đồng thanh lên tiếng rồi bỗng nhiên ôm chầm lấy nhau. ... Mặc Băng Tước sau khi xuống đến nhà xe thì không thấy Khả Sanh đâu. Nghe đâu đó có tiếng xì xào nói chuyện, hắn tiến đến tình cờ thấy Lục Tuyến Yên thì nhanh chóng nấp đi. Hôm nay hắn không được thỏa mãn, nếu lại nổi phản ứng trước mặt cô ta thì mặt mũi để đâu? Mặc Băng Tước này chơi một lần là bỏ, không có ý định tái sử dụng lại. Hắn im lặng tiến vào trong xe của mình ngồi bên ghế lái. Đã rất lâu rồi không lái xe, không biết tay nghề đã bị thái hóa như thế nào rồi. Tình cờ, trên thắng xe anh cảm thấy có gì đó chà sát vào lai quần của mình. Thì ra đó là một cái túi xách da cá của phụ nữ. Nhưng sao lại ở đây? Khả Sanh chưa chơi phụ nữ bao giờ. Mặc Băng Tước lười biếng ném nhẹ cái túi xách ra đằng sau xe thì vô tình một tấm thẻ nhỏ rơi lại trên đùi hắn. Đây hình như là một cái chứng minh nhân dân. Trên tấm hình là một cô gái béo bự vô cùng xấu xí. Không hiểu sao hắn lại nhìn thêm một chút rồi nhét hẳn vào túi. Sau đó chòm người ra sau lấy cái túi xách nhét vào hòm xe trống rỗng. ... Trong lúc Khả Sanh tranh luânh cùng hai cô gái, Mặc Băng Tước vừa vặn lái xe đến khi cả ba đã buông lời tạm biệt nhau. Khả Sanh có phần hơi nhạc nhiên nhìn hắn rồi cũng lên xe rời đi. Lục Tuyến Yên không phải cố ý chỉ là vô tình trông thấy hắn. Đây là góc nghiêng thần thánh đây sao? Hắn có phải là tên đàn ông đầu tiên khiến cô không thể rời mắt như thế này? Cô vỗ vỗ lại hai bên má, sao lại nóng thế này. Quách Ân cũng nhìn theo chiếc xe đó đôi mắt sáng long lanh. - Anh chàng ngồi ở ghế lái thật là đẹp trai nha, đúng gu của tớ rồi. Lục Tuyến Yên đưa gương mặt thảm thương gãi đầu rồi nhìn về hướng chiếc xe đang chạy lần nữa đến khi khuất dạng. Quách Ân ngẩn người đột nhiên hiểu ra. - Là hắn sao? Bùm!! Mặt Lục Tuyến Yên trông chốc đỏ lên như quả gấc. Không biết giấu mặt vào đâu cô đánh một cái nhẹ vào vai quách Ân rồi tiếp tục đánh trống nhách đi về. Có ai có được một người bạn như Quách Ân hay không. Quách Ân nhìn thei bóng lưng của Lục Tuyến Yên đang mất dần - Thích người ta rồi sao?- Nói rồi cô nở một nụ cười tươi rói. Chủ động không phải là phong cách sống của Lục tiểu thư này đâu. ... Chìa khóa phòng của Lục Tuyến Yên cũng nằm trong túi xách và thế là mất luôn. Có lẽ sẽ phải đi đánh thêm nhiều hơn nữa và giấu ở khắp tứ chi của cơ thể. Lục Tuyến Yên dùng một tay đẩy nhẹ chậu hoa, thật may nó vẫn còn đó. Cô mở cửa đi vào phòng, cũng không có gì thay đổi. Lục Tuyến Yên một khắc nhanh nhất lao vào phòng nhảy lên giường của mình. Mao Mao là chú mèo cô nuôi đã ở đó nằm đợi rất lâu. Vừa thấy cô bụng nó lại kêu òn ọt, nó cũng như vậy mà nghéo lên chói tai. - Mama hơi mệt. Lát nữa sẽ nấu một bữa ăn thịnh soạn cho con nhé. Mao Mao như hiểu được lời cô nói nhẹ nhàng kêu nhẹ vùi đầu vào mặt cô. Miệng nó di chuyển đặt lên môi cô âu yếm. Nó dịu dàng đến nỗi khiến cô muốn bật khóc. - Cảm ơn con nhiều lắm Mao Mao của mama. Chợt Lục Tuyến Yên cảm thấy mình thật tỉnh táo. Cô nhìn Mao Mao đang cuộn đầu trong lòng mình, chỉ có nó mới khiến cô thật sự thoải mái được. Cô ôm lấy nó đi vào bếp lấy túi thức ăn cho mèo cho vào cái bát nhỏ. Cô đặt nó trong căn nhà mình tự tạo bật đèn sưởi ấm rồi chúc nó ngủ ngon. Chắc hai hôm qua nó đã rất trông chờ cô về. Cô đến tủ lạnh lấy một chút hamberger cho vào đĩa rồi mang đến bên máy tính để bàn. Đã lâu rồi không vào webo. Không biết cậu ấy có đợi cô hay không. Lục Tuyến Yên mở máy tính của mình lên. Vừa bật dữ liệu mạng lập tức liền có vô số thông báo tin nhắn đến và chỉ được gửi đến từ một người. Cô cười nhưng không biết vì lí do gì. Tích!! Ngoài Quách Ân ra thì cậu ấy cũng rất là quan tâm cô đấy. "Xin chào!!" "Cậu có đó không?" "Sao lại không trả lời?" "Cảm sốt à??" "Tiểu Yên cậu ổn chứ?!" "Tôi có thể đến tìm cậu ngay bây giờ không?" "Cậu sống một mình liệu có thể an toàn hay không?" Từng dòng tin nhắn đến hiển thị theo từng mốc giờ khác nhau. Ấm lòng thật. Lục Tuyến Yên nháy chuột vào ô soạn tin nhắn, đôi tay bắt đầu gõ từng bàn phím. "Tôi không sao. Xin lỗi!!" Khi tin nhắn vừa có dấu hiệu gửi đi, bên dưới liền xuất hiện hai chữ đã xem. Lục Tuyến Yên có hơi ngạc nhiên rồi lại đặt nó vào như bao nhiều tình huống trùng hợp khác. Có lẽ cậu ấy cũng vừa vặn online hay chăng? "Cậu đi đâu hai hôm qua?" Cách nhau một cái màn hình nhưng Lục Tuyến Yên lại có thể cảm nhận được cái sự lạnh lùng đằng sau đó. Nó giống như... kiểu của bạn trai quan tâm một người con gái? Mày ảo tưởng quá Lục Tuyến Yên ạ. Thanh mai trúc mã từ nhỏ thì sao? Cũng đã xa nhau hai mươi năm rồi. Có lẽ cô cũng không nên đòi hỏi tình cảm từ người ta nhiều. "Tôi chỉ là cảm sốt nên nhập viện vài hôm. Cũng có bạn chăm sóc nên cậu đừng lo nhé." "Chắc không?" "Tôi hứa danh dự với cậu. Nếu có gặp lại nhau tôi sẽ cho cậu đích thân kiểm tra thân thể mình. Nếu có một vết sẹo nào đó thì... tùy cậu xử lí tôi như nào cũng được." Vẫn như lúc nãy, bên dưới tin nhắn xuất hiện hai chữ đã xem. Nhưng lần này không biết cậu ấy nói gì, mà soạn tin lại mất thời gian gấp mấy lần lúc ban đầu. "Được!! Tôi đã trưởng thành, suy nghĩ cũng không còn như trước. Quân tử nhất ngôn. Không được lật tay." Lục Tuyến Yên đọc xong dòng tin nhắn thì bỗng chốc rùng mình, sao tự nhiên cô cảm thấy như mình đã tự dấn thân xuống hố sâu vậy. Theo bản năng, bàn tay vẫn nhấp trên máy tính. "Được! Tôi đã nói là sẽ làm." "Ừm. Nhưng mà cậu biết là đã mấy giờ rồi không? Sao lại thức khuya như vậy?" "À!! Tôi vừa tan ca về." "Cậu nói dối tệ lắm Tiểu Yên ạ, bây giờ cũng đã 4 giờ sáng. Nếu thật sự cậu là tan ca tôi nhất định sẽ tìm tên giám đốc đó nóc đầu vào một bụi rậm đầy ong." Lục Tuyến Yên bật cười. "Cậu ngọt ngào như thế, đã có cô em nào bên cạnh chưa hả?!"- Cô cợt. "Tôi ngọt, vì thế rất sợ họ sẽ bị tiểu đường mà chết. Thế nên vẫn là nên độc mã một mình." Thật là Lục Tuyến Yên đang trong cơn vui tít mắt nhất thời. Được đà cô càng tiến thêm. "Vậy một đứa hảo ngọt như tôi liệu có trở thành như cậu nói?" "Nếu là cậu thì tôi sẽ khác." Nụ cười trên môi cô tắt hẳn, hai tay dừng lại trên những bàn phím. Lòng chợt dâng lên một cảm giác gì đó mà trước giờ chưa từng. Cô vẫn quyết định nhắn tin thêm một chút nữa, bây giờ nếu ngủ và đánh giấc cũng không đủ thời gian. Nhưng khi hai tay định nhấn phím thì tin nhắn khác lại đến. "Cậu vẫn là nên đi ngủ đi. Nếu bây giờ còn thấy cậu ở trạng thái hoạt động tôi lập tức bật định vị và đến ngay bên cậu." Lục Tuyến Yên lại tiếp tục chết đứng vài giây. Nhưng không phải là vì cậu ta ngọt ngào. Mà chính là vì cái cảm giác sợ hãi không biết bắt nguồn từ đâu ra. "Cảm ơn cậu. Tôi ngủ ngay nhé. Chúc anh bạn của tôi có một ngày tốt lành." Dòng chữ đã xem liền hiện lên. Nhưng không phải là hành động soạn tin sau đó mà là sự im lặng một hồi dài. Cũng tốt, như thế cô sẽ không phải rối não tìm cách trả lời. Tính cô là thế, chỉ cần có tin nhắn đến thì cho dù trời có sập xuống cũng phải khiến mình chính là người nói ra lời tạm biệt. Cũng lo lắng bây giờ đã trễ rồi, cậu ấy cũng cần đi ngủ nữa chứ. ... ... Mặc Băng Tước gập máy tính cầm tay mình lại sau khi đã hoàn thành hồ sơ văn kiện mà trợ lí Giang Vệ vừa gửi đến cho hắn. Hắn nhìn đồng hồ trên tường, cũng đã tương đối là trễ nhưng lại chẳng thể chợp mắt. Ngay cả cơn buồn ngủ cũng không thấy. Không biết loại cafe nào đã khiến hắn tỉnh táo như vậy? - Còn trốn ở đó làm gì. Giật mình vì bị phát hiện, Tống Liêm từ trong tấm màn cửa ngã cái phịch xuống đất. - Ở một mình có chỗ nào không thoải mái? - Em là thấy nhớ anh nên mới đến Giọng Tống Liêm nhỏ dần. - Về đi. - À! Em cũng thắc mắc muốn hỏi về nhân tình... - Bây giờ là tự về hay để anh tống em ra khỏi đây? Tuy rằng câu nói ấy có tính sát thương cao nhưng giọng điệu Mặc Băng Tước lại rất nhẹ nhàng và trầm ấm khi nói với cậu. Như sợ Tống Liem bị tổn thương vậy. Tống Liêm giật mình rồi cũng bỏ đi mất hút. Hắn châm một điếu thuốc. Ngày mai còn phải đưa Khả Sanh đến điểm hẹn với ả đàn bà kia. Chết tiệt!! Sao cô ta cứ bám víu lấy hắn thế nhỉ?! Muốn tiền thì hắn sẽ chuyển. Ngay tại ngày mai và luôn. *** Chương 6 Một ngày cận lực của cả hai cô nàng.
Đọc truyện Lên Giường Với Tôi Thì Phải Cưới Tôi Full, Đoạn trích Mặc Băng Tước không còn phản ứng gì nữa nhẹ nhàng vuốt tóc Lục Tuyến Yên. Để cô có thể nhẹ nhàng chìm vào giấc một lúc sau, Mặc Băng Tước nghe tiếng chốt cửa từ bên Sư hyunh, đệ mua đồ ăn đến cho huynh...Quách Ân mở cửa phòng liền thấy Mặc Băng Tước đang nằm trên giường và chắc chắn là khỏa thân. Cả Lục Tuyến Yên cũng thế, nằm trong lòng hắn thoải mái để hắn xoa Tôi... tôi để thức ăn trên bàn...Nói rồi Quách Ân đóng cửa phòng ra bên ngoài. Cô đặt thức ăn lên bàn rồi bật lửa hâm nóng lại tất cả. Không hiểu vì những chuyênh gì lại rơi ra hai hàng nước lúc đó tiếng chốt cửa một lần nữa vang lên. Khả Sanh bước vào liền nhìn thấy Quách Ân. Cô theo quán tính ngước lên nhìn đối phương, làm cho Khả Sanh nhìn thấy đôi mắt lấp lánh như viên ngọc kia. Cô vội xoay người lau đi sau đó xem như không có gì mà lấy túi rời Đợi chút! Để tôi đưa cô đến công Tôi có thể tự mình Quách Ân từ chối ngay lập tức. Xem thêm
Contents1 Giới thiệu Truyện Lên Giường Với Tôi Thì Phải Cưới Các chương mới nhất2 Danh sách chương3 Trọn bộ Truyện Lên Giường Với Tôi Thì Phải Cưới Tôi “cập nhật ngày 12/06/2023“ Trọn bộ Lên Giường Với Tôi Thì Phải Cưới Tôi Full tập được cập nhật mới nhất ngày 12/06/2023 tại đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Giới thiệu Truyện Lên Giường Với Tôi Thì Phải Cưới Tôi 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Lên Giường Với Tôi Thì Phải Cưới Tôi Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 12/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – TruyenFull Rõ ràng là một người phụ nữ chuyên gây phiền phức, toàn là hắn phải giải quyết tốt hậu quả cho cô Thế nhưng tại sao hắn không thể hiểu được lại ngày càng chú ý đến cô ta? Lại còn có thiện cảm với cô nữa??? Các chương mới nhất Chương 48 Sự lựa chọn Danh sách chương Chương 1 Gặp nhau tại giường Chương 2 Bắt gian Chương 3 Ăn nhà ở đợ Chương 4 “Chẳng phải nói rằng sẽ không gặp lại hắn nữa hay sao??” Chương 5 Anh là khắc tinh của tôi? Chương 6 Một ngày cận lực của hai cô nàng p1 Chương 7 Một ngày cận lực của hai cô nàng p2 Chương 8 Chỗ làm ăn mới p1 Chương 9 Chỗ làm ăn mới p2 Chương 10 Hắn là tổng giám đốc?! Chương 11 Đi mua quần lót cho giám đốc Chương 12 Mua quần lót cho đàn ông là sai trái? Chương 13 Kẻ bám đuôi là ai? Chương 14 Tổng giám đốc có thể bồi thường cho tôi chứ?! Chương 15 Cô ấy là vợ tôi Chương 16 Lục Tuyến Yên bị bắt cóc Chương 17 Là mày đắc tội với tổng giám đốc Chương 18 A new friend Chương 19 Tổng giám đốc!? Anh muốn mọi người biết mình là ai sao? Chương 20 Cô phải ăn trưa với tôi Chương 21 Cô phải ăn trưa với tôi Phần tiếp Chương 22 Ám sát Chương 23 Dư Vỹ Chương 24 Tôi sẽ bảo vệ em Chương 25 Dư Vỹ trở về Chương 26 Lại phải dời Chương 27 Những lời đồn vô thật Chương 28 AX là gì? Chương 29 Thẹo hay lành Chương 30 Đi Mĩ, ẩn mình một thời gian Chương 31 Lục tiểu thư Chương 32 Lục gia Chương 33 Chạm mặt Chương 34 Trở về Chương 35 Cảm lạnh Chương 36 Bitch!!! Chương 37 Cho phép tôi theo đuổi cô Chương 38 Xem mắt Chương 39 Xem mắt phần tiếp Chương 40 Gây sự hay gây sự chú ý Chương 41 Tình địch Chương 42 Không phải minh tinh nhưng lại có scandal Chương 43 Bức thư từ… Chương 44 Âm mưu Chương 45 Mất tích Chương 46 Mất tích phần 2 Chương 47 Giải cứu Chương 48 Sự lựa chọn Trọn bộ Truyện Lên Giường Với Tôi Thì Phải Cưới Tôi “cập nhật ngày 12/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang đọc truyện online hàng đầu Việt Nam với nhiều truyện hay chọn lọc và hầu hết các truyện đã full dành cho bạn đọc yêu thích, website hỗ trợ đọc tốt . Danh sách những truyện full đã hoàn thành hay nhất hiện nay với sự đa dạng về thể loại, chọn lọc về nội dung, liên tục cập nhật truyện full mới cho độc giả. Leave a comment
Tên truyện Lên giường với tôi thì phải cưới tôi. Tác giả Chó Sủa. *** Chương 29 Thẹo hay lành. Trong bệnh viện, Trương An vẫn chưa làm xong thủ tục thôi việc. Chỉ là đang sắp xếp đồ đạc lại nhìn thấy Lão Đại từ xa hùng hổ đi tới liền cảm thấy rất sợ hãi như tận thế đến. Anh đứng ở quầy trước bệnh viện. - Xin chào Tổng giám đốc Băng thị. - Vào trong. Mặc Băng Tước nhỏ giọng chỉ cho một mình Trương An nghe thấy. Anh cũng hiểu ý của hắn liền đi vào trong quay sang chị y tá ở quầy. - Tôi có bệnh nhân cực kì thân thiết nên sẽ ở lại thêm một chút. Cô báo lại cho viện trưởng giúp tôi. - Tôi biết rồi anh Trương. Nói rồi anh quay sang cái người bé bé nhỏ nhỏ bên cạnh Mặc Băng Tước. Cái dáng hình này, cái mùi hương này chắc chắn là Lục Tuyến Yên rồi. - Cô đi theo tôi. Lục Tuyến Yên bị Mặc Băng Tước dùng áo trùm kín đầu không cho tháo ra. Thành ra bây giờ có bị khuất mất tầm nhìn rồi cũng không dám kiện kiến hắn. Bệnh viện dù sao cũng là nơi công cộng, rất nhiều người. Khi Trương An lên tiếng bảo mình đi theo, Lục Tuyến Yên rất nhanh chộp lấy bàn tay anh ta mà lủi thủi theo sau. Trương An cảm thấy khá cao hứng vì đây là lần đầu anh nắm tay người khác giới. Định tung tăng bước vào phòng khám thì rất nhanh đã cảm nhận thấy một làn khói đen phóng vè phía này. Rất mãnh liệt và dữ dội. - À... Lục Tuyến Yên, cô nắm áo tôi thôi cũng được. Trương An dẫn Lục Tuyến Yên vào một căn phòng kín ít ai và hầu như là không ai lui đến. Anh phải làm như thế vì đây cũng chính là lệnh ngầm của Lão Đại Mặc Băng Tước. Trương An đặt Lục Tuyến Yên ngồi trên một cái giường nhỏ rồi mình lấy một chiếc ghế cao trung bình vừa bằng với chiều cao mà cô ngồi giường anh ngồi ghế rồi mới dám tháo chiếc áo ra khỏi đầu. Lúc này Mặc Băng Tước cũng đến. Thủ tục cũng đã hoàn thành xong. Tháo cái áo của hắn ra chính là một cái đầu tóc rối bù xù như vừa mới bước ra khỏi giường ngủ vào buổi sáng sớm. Lục Tuyến Yên đưa tay vuốt lại mái tóc mình rồi nhìn người trước mặt. Là bác sĩ Trương đúng rồi nhỉ. Trương An liền nghiêm túc bắt tay vào công việc nhìn chăm chú vào vết thương. - Là do axit. Ai đã ra tay tàn nhẫn như vậy. Lục Tuyến Yên im lặng nhìn Mặc Băng Tước rồi nhìn xuống dưới sàn. Ánh mắt của hắn đúng là quá có sức ép, nếu nhìn thêm một lúc nữa chắc chắn cô sẽ buộc miệng nói ra mất. - Vết bỏng do axit gây ra căn bản không thể không để lại thẹo. Tôi xin lỗi nhưng chỉ có thể làm mờ đi. Câu nói của Trương An in hằn vào tâm trí của Lục Tuyến Yên rồi cứ lặp đi lặp lại không thôi. Cô bắt đầu cảm thấy sợ hãi, vậy là phải sống đến cuối đời với vết thẹo trên má này. - Không còn cách nào sao?- Mặc Băng Tước vẫn gặn hỏi lại. Cũng là vì có liên quan đến hắn mà cô mới bị như thế. - Nhưng... Trương An đưa tay sờ nhẹ vào vết thương của Lục Tuyến Yên mà chính xác hơn là vùng da gần đó. Theo cảm nhận trong nghề của anh, có thứ gì đó rất kì lạ sau lớp da người. - Lục Tuyến Yên!! Cô cho phép tôi lấy mẩu da của cô để nghiên cứu chứ?! - Không!! Hành động quả quyết của cô khiến Trương An và Mặc Băng Tước đều ngặc nhiên ngước lên. Bắt gặp ánh mắt của cả hai cô mới để bản thân mình bình tĩnh lại. - Tôi... tôi có cách để vết thẹo này hoàn toàn biến mất. Tôi có anh bạn ở bên Mĩ, anh ấy sẽ làm được. - Phẫu thuật thẫm mĩ? - Không phải!!... À, đúng rồi tôi sẽ phẫu thuật thẫm mĩ. - Không!! Em không được phẫu thuật thẫm mĩ. - Tại sao? Tôi là phụ nữ, không thể sống với nó suốt cuộc đời này được. - Tôi sẽ làm cho nó biến mất. Lục Tuyến Yên nhìn hắn vô vọng ôm lấy mặt mình. Hắn không biết sự thật về con người cô, về cơ thể cô thì làm sao có thể chứ?! Chỉ có người bạn bên Mĩ của cô mới làm được điều này. - Anh không làm được. Cho tôi một tuần, tôi sẽ trở về. - Em muốn nghỉ làm một tuần? Phải đợi tôi cho phép Hắn vẫn cứ bướng bỉnh, những gì cô nói ra đều rất bí ẩn. Và một kẻ viết địch biết ta như hắn lại không thể biết gì về con người cô, khiến hắn muốn phát điên lên. - Tổng giám đốc!! Tôi cầu xin anh. Bất quá!! Lục Tuyến Yên không muốn lôi hắn vào chuyện của mình. Cô đứng dậy cúi người trước hắn một góc 120•, đã khiến cho cả hai bất ngờ lại càng ngạc nhiên hơn. Mặc Băng Tước thật sự không thích điều này. Trương An đã rất nhanh nhận ra nó, anh nhanh chóng bước lại đỡ Lục Tuyến Yên đứng lên. - Lão Đại... Tổng giám đốc Mặc không thích như vậy. - Được rồi. Hắn nói, khiến cho hành động của Trương An cũng dừng lại. - Một tuần em phải trở về. Thấy hắn đồng ý và không nhắn gì đến chuyện tiền lương, Lục Tuyến Yên sung sướng đến muốn hét lên. Nhưng cô chỉ miểm cười nhìn hắn, một nụ cười tựa như thiên thần tỏa nắng. - Cảm ơn anh. Hai anh em auto đứng hình trước Lục Tuyến Yên. Mặc Băng Tước cũng phải mất ba giây để lấy lại phong độ lạng lùng. - Sáng mai tôi đưa em ra sân bay. Còn bây giờ... tôi đưa em về. - Tôi về sao? Hắn không nói gì bước đến bên chiếc giường cầm áo lên tiếp tục khoác lên đầu Lục Tuyến Yên rồi trực tiếp ôm đi. Bây giờ hắn có việc hệ trọng hơn cần phải giải quyết. Mặc Băng Tước đưa cô lên tận phòng, nấu cho cô thêm một mâm cơm rồi mới yên tâm rời đi. Lục Tuyến Yên nhìn bóng thân của hắn cảm thấy tủi thân kinh khủng. Nếu không phải là lời hứa với Tống Minh lúc nhỏ, chắc chắn bây giờ cô đã chấp nhận là mình đã yêu hắn mất rồi. Nhưng dù vậy, hắn đã nói thế cô vẫn rất muốn một lần hỏi lại. Thật ra tại sao hắn lại đối xử tốt như thế với cô? Sau khi Mặc Băng Tước rời đi Lục Tuyến Yên tự do thả lưng xuống giường của mình. Nhưng đột nhiên lại có tiếng chuông cửa, quên mất bản thân đang bị thương Lục Tuyến Yên đứng dậy ra mở cửa. Thì ra là Tô Lộ Minh. Tô Lộ Minh đối diện với khuôn mặt tỉnh bơ của Lục Tuyến Yên mà trợn tròn mắt. Bắt được cái biểu hiện kì lạ của anh cô mới nhận ra bản thân mình đang bị cái gì vội đưa tay che mặt mình lại. - Tôi xin lỗi!! - Cô làm sao thế kia?! Sợ người qua lại nhìn thấy Tô Lộ Minh một bước vào trong đóng cửa lại. Anh nhẹ nhàng lấy tay Lục Tuyến Yên ra khỏi má nhìn thẳng vào vết thương. - Ai lại dám làm ra chuyện này chứ?! - Tôi... tôi không sao mà. - Vết thương như thế này sẽ nhiễm trùng. Vào đây, tôi sẽ băng nó lại. Tô Lộ Minh rất nhanh nắm lấy tay Lục Tuyến Yên dẫn đến sofa đặt cô ngồi lên đó. Còn mình thì cuống lên đi tìm xem hộp y tế đang ở đâu. Sau khi tìm thấy anh còn rất rành rọt mở ra lấy những thứ vật dụng cần thiết. Sau đó bắt đầu tha thuốc rồi băng bó cho cô. - Sẽ để lại thẹo mất. Lục Tuyến Yên nhìn sang sắc mặt của Tô Lộ Minh. Nó mang vẻ lo lắng lo sợ. Cô không hiểu, tại sao lại như vậy? Cô và anh ta... quen biết đã đến mức này sao? - Sao anh lại lo lắng cho tôi như vậy?! Hành động của Tô Lộ Minh rất nhanh đông cứng lại. Anh, chính anh cũng không biết tại sao mà. Rõ ràng anh đến đây để tiếp cận Lục Tuyến Yên là muốn bắt cô về rồi thõa ham muốn của mình. Nhưng lại thành ra có cảm giác muốn săn sóc cô như thế này, có phải lắm không? Nhưng hành động này là phát ra từ tận đáy lòng, là tận lòng anh muốn làm như vậy. - Tôi không biết... nhưng cứ để tôi băng bó nó lại cái đã. Để như thế này sẽ nhiễm trùng mất. Nhưng Lục Tuyến Yên lại không đành lòng chấp nhận nó. Cô đã nhận những thứ này từ Mặc Băng Tước quá nhiều, bây giờ nếu ngay cả Tô Lộ Minh, cô không dám. - Tôi làm được!! Cô rất nhẹ nhàng cầm lấy tay Tô Lộ Minh. Chính hành động đó cũng khiến cho anh lấy lại phong độ cho chính mình. Tô Lộ Minh buông tay đứng dậy. - Đúng rồi!! Tôi muốn xin từ cô một ít muối. - Để tôi lấy. Từ đằng sau, không ngờ Mặc Băng Tước vẫn còn chưa rời đi. Hắn là quên mất chìa khóa xe nên mới quay lại, rồi nhìn thấy cảnh này đây. Tô Lộ Minh lấy xong thứ mình cần liền lời đi. Nơi này bây giờ chỉ còn Mặc Băng Tước và Lục Tuyến Yên. Không gian ngột ngạt khó tả, khiến cô cữ nghĩ rằng là mình vừa gian díu với đàn ông trước mặt chồng mình vậy. - Không có tôi em liền dẫn hắn vào phòng, là muốn chết phải không? Đây là phản ứng gì từ hắn? Chẳng phải cho ai vào nhà là quyền của cô sao? - Là... Cạch!! Lần này là Quách Ân từ ngoài cửa đi vào. *** Chương 30 Đi Mĩ, ẩn mình một tuần.
lên giường với tôi thì phải cưới tôi