lấy chồng bạc tỷ chương
Truyện Lấy Chồng Bạc Tỷ của tác giả Mộc Thất Thất thuộc thể loại Ngôn Tình, Sủng. Cuộc sống luôn có những điều bất ngờ xảy ra ví dụ như Giang Nhung mong muốn có cuốc sống bình thường Chương 5 - Chồng Mới Cưới Quan Tâm 2 năm trước Chương 6 - Ngài Tổng Giám
Chương 141: Lên đường đi đón ông cụ trần. Chương 142: Muốn tác hợp cho bọn họ. Chương 143: Được ông nội công nhận. Chương 144: Bữa tiệc nhà họ Trân. Chương 145: Hạnh phúc tới quá nhanh. Chương 146: Gương mặt bị phá hủy. Chương 147: Sớm đã bị bệnh. Chương 148: Boss
Lấy Chồng Bạc Tỷ Chương 305: Hung thủ thật sự Một trăm năm mươi tỉ! Một trăm năm mươi tỉ! Một trăm năm mươi tỉ! Lão già không bằng cầm thú Giang Chính Thiên vừa mở miệng đã đòi một trăm năm mươi tỉ, sao ông ta không làm trộm cắp đi cướp luôn đi cho xong.
LẤY CHỒNG BẠC TỶ Chương 101: Tin xấu /999 Lúc Cù Mạnh Chiến ở Giang Bắc đã nghĩ đủ mọi cách nhưng đều không gặp được người điều hành đương nhiệm Leo Trần của Thịnh Thiên. Bây giờ vừa trở về Kinh Đô thì người của Thịnh Thiên lại chủ động liên lạc với hắn, đồng thời yêu cầu hắn đưa cô hai nhà họ Giang đi gặp Leo Trần.
Mệnh lý cho người Nữ sinh giờ Mùi, Thứ Sáu ngày 8/1/1999 Dương lịch. Âm lịch là giờ Quý Mùi ngày Canh Thân tháng Giáp Tí năm Mậu Dần (DƯƠNG LIỄU MỘC).
mengapa setiap bangunan konstruksi memiliki sifat sifat yang unik. Xử lý xong việc riêng thì đã qua nửa ngày. Nhưng Trần Việt vẫn không rảnh rỗi. Thịnh Thiên còn có rất nhiều chuyện chờ anh đi xử lý, chờ anh quyết định sách lược. Vì Thịnh Thiên, vì nhà họ Trần, vì Giang Nhung và con, anh không thể cho mình có một phút thả lỏng nào. Nhất là vào thời điểm mấu chốt này, anh phải luôn luôn duy trì sự cảnh giác, không thể để xảy ra bất kỳ sai lầm nào. Trần Việt vừa trở lại văn phòng, thư ký đã đưa tài liệu cần anh tự mình xử lý tới. Trần Việt cầm tài liệu lên và lật xem qua một lát, chữ trên tài liệu dần mờ đi, đầu cũng càng lúc càng nặng. Trần Việt vội vàng nhắm mắt lại và lấy kính xuống. Anh giơ tay khẽ day huyệt thái dương, hy vọng có thể làm cho đầu mình đỡ nặng nề. Nhưng hai phút trôi qua, tình trạng này chẳng những không giảm bớt, trái lại càng lúc càng nghiêm trọng hơn. Khi anh mở mắt ra, tất cả hình ảnh trước mắt đều trở nên mơ hồ. Cho tới nay, thời gian nghỉ ngơi của anh đều rất ngắn, có mệt mỏi hơn nữa cũng chưa từng xuất hiện qua tình trạng như hôm nay. Cũng không biết anh bị làm sao nữa? Trần Việt cầm điện thoại trên bàn làm việc và định gọi điện bảo thư ký pha cốc cà phê để anh uống cho tỉnh táo. Ai ngờ anh vừa tay giơ ra lại chộp hụt, mệt mỏi rũ xuống. Anh muốn giơ tay lên cầm điện thoại lần nữa nhưng cơ thể cao lớn đã nghiêng về phía trước, mệt mỏi nằm sấp ở trên bàn làm việc. Anh cố gắng cử động thì phát hiện mình thậm chí không có sức để đưa tay ra nữa. Làm sao có thể như vậy được? Trần Việt cố dùng chút tỉnh táo cuối cùng để cố gắng nhớ lại, nghĩ tới nghĩ lui, anh nghĩ đến cốc trà mà ông cụ đã cho anh uống. Hôm nay, sau khi anh ra cửa cũng chỉ uống có cốc trà kia, chẳng lẽ ông cụ... Đầu càng lúc càng nặng nề, Trần Việt đã không có cách nào suy nghĩ được nữa. Anh nằm ở trên bàn, lần đầu tiên có cảm giác không có sức và bất lực như vậy. Không được, anh không thể gục ngã. Nếu như anh ngã xuống, Giang Nhung và Nhung Nhung nhỏ sẽ phải làm thế nào? Anh là chỗ dựa cho hai mẹ con bọn họ, anh phải đứng lên, phải... Trần Việt dùng hết sức lực cuối cùng, cắn răng và thử ngồi dậy, nhưng cuối cùng cơ thể suy yếu đã chiến thắng được ý chí mãnh liệt của anh, anh lại ngã xuống. Cốc cốc. Tiếng gõ cửa vang lên, Lục Diên đẩy cửa bước vào "Tổng giám đốc Trần…" Anh ta còn chưa nói hết đã phát hiện ra Trần Việt không bình thường, vội vàng xông tới "Tổng giám đốc Trần, anh làm sao vậy?" "Đừng… đừng... Giang Nhung..." Sau mấy từ đứt quãng như vậy, Trần Việt đã mất đi tất cả tri giác. Với mấy từ gián đoạn như vậy, nếu là người khác thì chắc chắn sẽ không biết Trần Việt muốn nói gì, nhưng Lục Diên lại hiểu rõ. Trần Việt muốn bảo bọn họ đừng nói cho Giang Nhung biết. Đã đến lúc này rồi, anh cũng ngã xuống nhưng vẫn không muốn làm cho Giang Nhung phải lo lắng... Lục Diên thật muốn nghiến răng nghiến lợi vì ông chủ, nhưng anh ta không có thời gian để nghĩ tới chuyện khác, chỉ vội vàng đưa Trần Việt tới bệnh viện. Lục Diên gọi người đưa Trần Việt đến bệnh viện Thịnh Thiên với tốc độ nhanh nhất. Sau khi kiểm tra qua, bác sĩ tất nhiên không kiểm tra ra được nguyên nhân vì sao Trần Việt lại đột nhiên ngất xỉu. Hơi thở, nhịp tim và các phương diện khác của Trần Việt đều rất bình thường, các cơ năng đều như người bình thường, nhưng anh lại hôn mê bất tỉnh. Anh không thể cử động, không thể mở mắt, không thể nói chuyện, giống như một người sống thực vật. ... Kim đồng hồ dần chỉ về phía số chín. Sau khi Giang Nhung và Nhung Nhung nhỏ cùng luyện Taekwondo lại đi dạo ở trong sân. Chỗ bọn họ đi dạo không xa cửa lớn, cô tính khi Trần Việt trở về thì hai mẹ con bọn họ có thể nhìn thấy anh đầu tiên. Nhưng bọn họ chờ mãi, chờ đến khi Nhung Nhung nhỏ đã ngủ gà ngủ gật, vẫn không chờ được Trần Việt trở về. Lúc sẩm tối, Giang Nhung có nhận được tin nhắn của Trần Việt gửi qua zalo, nói buổi tối có một bữa tiệc nên phải về muộn một chút. Giang Nhung biết anh còn đang đi xã giao nên không tiện gọi điện thoại tới làm phiền anh. Cô không thể làm gì khác hơn là bế Nhung Nhung nhỏ vào nhà, tắm rửa cho cô bé trước. Giang Nhung thích nhất là tắm cho Nhung Nhung nhỏ. Sau khi cởi hết quần áo của cô bé, nhìn cơ thể nhỏ bé mũm mĩm kia là cô lại hận không thể cắn cô bé vài cái. Nhung Nhung nhỏ đặc biệt thích nước, cô bé ngồi trong bồn tắm nhỏ của mình và chơi rất vui vẻ. Giang Nhung vừa không để ý liền bị cô bé hắt cho ướt hết người. "Nhung Nhung, con đừng làm loạn nữa." "Mẹ, Nhung Nhung còn muốn chơi nữa." Giang Nhung bế cô bé lên và dịu dàng nói "Nhung Nhung ngoan, con nghịch nước quá lâu sẽ bị cảm đấy. Ngày mai còn phải đi tới trường mầm non nên Nhung Nhung phải ngủ sớm, ngủ sớm thì mới có thể trở nên xinh đẹp hơn được." Đôi mắt to long lanh của Nhung Nhung chớp chớp, hỏi thăm "Mẹ, Nhung Nhung trở nên xinh đẹp hơn thì mẹ và ba phải làm thế nào?" Nhung Nhung nhỏ cảm thấy một mình mình trở nên xinh đẹp hơn mà ba và mẹ không xinh đẹp lên, như vậy không phải về sau cô bé còn xinh đẹp hơn ba mẹ sao? Cô bé nghĩ như vậy không tốt, cô bé hi vọng ba mẹ cũng xinh đẹp như mình cơ. "Ba và mẹ cũng sẽ trở nên xinh đẹp mà." Giang Nhung cầm khăn tắm bọc Nhung Nhung nhỏ lại, dịu dàng lau khô người, lau khô tóc, mặc bộ áo ngủ cho cô bé. "Ba mẹ và Nhung Nhung cùng xinh đẹp." Nhung Nhung khẽ nói. "Ừ, đúng rồi, chúng ta đều trở nên xinh đẹp." Giang Nhung hôn lên đôi má phúng phính của Nhung Nhung “Bảo bối, con nằm xuống ngủ đi." "Nhung Nhung muốn đợi ba cơ! Con muốn nói cho ba biết một bí mật nhé!" "Nhung Nhung có bí mật gì muốn nói cho ba biết vậy?" Nhung Nhung nhỏ giơ tay che miệng của Giang Nhung "Bí mật, con chỉ nói cho ba biết thôi." Giang Nhung cầm bàn tay nhỏ bé của Nhung Nhung lên hôn, giả vờ đau lòng nói "Mẹ thật đau lòng, Nhung Nhung có bí mật nói cho ba biết mà không chịu nói cho mẹ biết gì cả." Thấy mẹ dường như muốn khóc, Nhung Nhung nhỏ liền sốt ruột, vội vàng ôm lấy mặt Giang Nhung"Mẹ đừng khóc." "Nhưng Nhung Nhung còn chưa nói cho mẹ biết bí mật đâu." Giang Nhung giả vờ dụi con mắt, giống như khóc thật đau lòng vậy. "Oa…." Thấy mẹ khóc thật đau lòng, Nhung Nhung nhỏ khổ sở, lo lắng không nhịn được liền khóc òa. "Nhung Nhung..." Lúc này đổi lại thành Giang Nhung hoảng loạn, vội vàng ôm cô bé vào trong lòng, vỗ nhè nhẹ vào lưng của cô bé an ủi “Bảo bối, mẹ đùa con thôi, mẹ không khóc đâu." "Mẹ không ngoan!" Nhung Nhung nhỏ dụi mắt, trên hàng lông mi thật dài còn treo giọt nước mắt trong suốt. Sao mẹ có thể lừa cô bé, làm cô bé hoảng sợ chứ? "Đúng, là mẹ không ngoan, vậy Nhung Nhung nằm xuống đi, mẹ sẽ gọi điện thoại cho ba hỏi xem bao giờ ba mới về. Nhung Nhung của chúng ta có bí mật muốn nói cho ba biết đấy." "Vâng ạ." Nhung Nhung nhỏ gật đầu thật mạnh. Giang Nhung nằm xuống bên cạnh Nhung Nhung nhỏ, cầm điện thoại di động gọi cho Trần Việt. Nhưng chuông reo rất lâu vẫn không có ai nghe máy. Giang Nhung nghĩ thầm, có thể Trần Việt còn đang bận nên không nghe được tiếng điện thoại kêu. Giang Nhung cất điện thoại và áy náy mỉm cười nói với Nhung Nhung nhỏ "Nhung Nhung, ba còn đang bận làm việc, con ngủ trước đi, ngày mai con tỉnh lên lại nói bí mật cho ba biết, được không?" Nhung Nhung nhỏ ngoan ngoãn gật đầu "Nhung Nhung ngủ đây, chúc mẹ ngủ ngon, chúc ba ngủ ngon."
Đọc truyện Lấy chồng bạc tỷ-Giang Ninh full cập nhật chương nhanh nhất trên Cuộc sống đúng là luôn có những bất ngờ mà chúng ta không bao giờ đoán trước được. Giống như cái cách Giang Nhung không đoán trước được mình thế nhưng chỉ mong muốn có một cuộc hôn nhân bình thường, với người đàn ông gia cảnh bình thường. Thế nhưng sao người đàn ông ấy lại biến thành người thừa kế duy nhất của tập đoàn Đế Quốc giàu nhất châu Á thế này? Đáp án sẽ có trong 999 chương của “lấy chồng bạc tỷ” mời các bạn ghé đọc trên Vietwriter. Nữ chính của “Lấy chồng bạc tỷ” là Giang Nhung - nhân viên phòng nghiệp vụ của công ty Sáng Tạo Mới. Cô là một cô gái bình thường trong vô vàn những cô gái bình thường khác. Ngoài nghiệp vụ trong công việc được đánh giá là tốt ra còn lại mọi thứ của cô đúng là không lấy gì làm đáng tự hào cả. Cô còn là kẻ bị người nhà vứt bỏ, bị người đàn ông mình yêu phản bội, người chị cả mình tôn kính cướp đi bạn trai. Từ một cô gái hạnh phúc biến thành một kẻ có nhà mà không thể về. Một ngày đẹp trời, trên con đường kén chồng lần thứ N, Giang Nhung được người bạn thân Lương Thu Ngân giới thiệu cho một anh mang tên Trần Việt. Từ lần gặp mặt đầu tiên, Giang Nhung đã ấn tượng với anh bởi phong cách ăn mặc thời thượng, giọng nói cuốn hút, dễ nghe và hết sức lịch sự. Tuy nhiên, cô cũng không đặt niềm tin quá nhiều vào lần xem mắt này bởi cô đã từng thất bại khá nhiều ở các lần trước. Thế nhưng, hai ngày sau cô lại nhận được điện thoại của Trần Việt, anh hẹn cô đi ăn cơm. Lại hẹn cô cùng đi “đăng ký kết hôn”. Đăng ký kết hôn ư? chỉ sau vài lần gặp? Vậy mà Giang Nhung cũng lại đồng ý. Có lẽ từ cái gật đầu đồng ý ấy, Giang Nhung cũng chưa từng nghĩ nhờ nó mà cuộc sống của cô bước sang một trang mới hoàn toàn khác. Về nam chính, anh là Trần Việt, người thừa kế tài năng của tập đoàn Đế Quốc giàu nhất Châu Á. Anh cũng là tổng giám đốc thần bí mới nhận chức của công ty công nghệ Sáng Tạo Mới. Anh đẹp trai, đa tài là nam thần trong mắt các cô gái. Anh lại vì đối tác giới thiệu mà chấp nhận đi xem mặt. Lại vì biểu hiện của cô gái trước mặt kia mà yêu cô từ cái nhìn đầu tiên. Anh ngỏ lời cầu hôn cô khi cô chưa cả biết anh là ai ngoài cái tên Trần Việt. Nhưng anh lại biết rất rõ quá khứ của cô. Lấy chồng bạc tỷ chính là một câu chuyện ngôn tình tiêu biểu của thể loại ngôn tình cưới trước yêu sau. Nam chính Trần Việt bề ngoài lạnh lùng, được người người mệnh danh là “tổng giám đốc mặt than” nhưng chỉ Giang Nhung biết vẻ dịu dàng của anh chỉ dành cho người phụ nữ duy nhất là cô. Lấy nhau rồi yêu nhau say đắm. Tình yêu của họ cũng không thiếu những thử thách, yêu thương, hiểu lầm, tan vỡ rồi nối lại. Nhưng có một điều chưa bao giờ thay đổi là tình yêu của Trần Việt dành cho Giang Nhung. Anh từng đứng trước mặt mẹ cô và nói “cháu chỉ quan tâm đến tương lai cô ấy và cô ấy là vợ cháu”. Anh biết hết mọi quá khứ ê chề của cô nhưng điều đó chỉ càng làm anh thương cô hơn. Cô cũng vì anh mà từ bỏ thân phận, chấp nhận ly hôn với anh mang theo đứa con đến một đất nước hoàn toàn xa lạ. Tình yêu của họ là sự chấp nhận hy sinh chỉ mong đối phương được bình an, hạnh phúc. Đó là kiểu tình yêu bao dung mà mỗi cô gái đều mong muốn ở người đàn ông của mình. Không chỉ thế, lấy chồng bạc tỷ còn là câu chuyện tình yêu đẹp của cặp đôi Trần Nhung Nhung và Nam Cung Dương Diêu Liệt. Tình yêu của hai con người tưởng chừng không bao giờ có thể đứng chung. Anh là Nam Cung Liệt, là tổng thống nắm giữ quyền lực tối cao của đất nước A. Cô là Trần Nhung Nhung con gái cưng của ông chủ tập đoàn Thịnh Thế, cũng là người thừa kế hợp pháp của Thịnh Thế - một đế quốc kinh tế của Châu Á. Ngày bé, vì xảy ra biến cố lên anh lưu lạc đến Trung Quốc và học chung lớp mẫu giáo với cô. Anh thế nhưng nảy sinh tình cảm với cô bé đáng yêu Nhung Nhung này từ khi chỉ còn là đứa trẻ. Trở về nước, leo lên vị trí tổng thống được nhiều người mơ ước. Mọi người đều nói anh đi đến bước đường này bởi anh không có nhược điểm. Nhưng chỉ có Nam Cung Dương và trợ lý của anh Bùi Diệc Phi biết anh có một điểm yếu trí mạng mang tên Trần Nhung Nhung. Cô là Trần Nhung Nhung - bảo bối của nhà họ Trần được bố mẹ và anh cả chiều chuộng hết mực. Thế nhưng hình ảnh cậu bé theo cô đi học từ bé, hết lòng chiều chuộng cô, người mà cô gọi là Anh Liệt vẫn chưa từng phai mờ trong tâm trí của cô. Cô đi khắp mọi nơi tìm anh. Tình cờ, tại nước A, cuối cùng cô cũng tìm thấy anh. Nhưng cô chưa từng nghĩ anh Liệt của cô lại chính là vị tổng thống cao cao tại thượng của đất nước này. Họ nhận ra nhau nhưng không thể gặp nhau, không thể quang minh chính đại yêu nhau bởi nếu điều đó xảy ra cô chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm bởi anh là người đã có vị hôn thê. Tình yêu của Trần Nhung Nhung và Nam Cung Dương là loại tình yêu khắc cốt ghi tâm, thanh mai trúc mã và hết sức ngọt ngào. Anh chưa từng từ chối bất kỳ yêu cầu gì của cô. Anh cũng vì cô mà từ bỏ địa vị tổng thống một đất nước để đến Trung Quốc xa xôi trở thành một vị tổng giám đốc bé nhỏ. Có lẽ chính tuyến nhân vật phong phú, truyện tái hiện tình yêu của cả hai đời giúp độc giả của “lấy chồng bạc tỷ” không hề cảm thấy nhàm chán với từng câu từ của truyện. Vậy chàng trai tổng thống Nam Cung Dương đã rũ bỏ thân phận tổng thống của mình như thế nào? Tổng giám đốc Trần cao cao tại thượng liệu có dễ dàng chấp nhận dâng con gái mình cho Diêu Liệt Nam Cung Dương? Câu chuyện tình cảm của hai cặp đôi nhân vật chính sẽ diễn ra thế nào? Tất cả sẽ có trong truyện ngôn tình “lấy chồng bạc tỷ”.
Trần Việt vốn tưởng rằng sau khi bắt Thẩm Văn Tuyên lại rồi xử lý hết tay sai bên cạnh ông ta, sẽ có thể thở phào một hơi, anh có thể sống thật tốt với Nhung Nhung lớn nhỏ. Vậy mà Thẩm Văn Tuyên bất ngờ chết đi, sau lưng lại xuất hiện thêm một tên hung thủ thần bí khó lường. Chiến Niệm Bắc quản lý quân khu Giang Bắc, ai cũng biết nơi đó canh phòng nghiêm ngặt, muốn lặng lẽ lẻn vào, chỉ có thập tử nhất sinh. Nhưng mà, lại có người giết người tại quân khu Giang Bắc nơi Chiến Niệm Bắc quản lý, không những giết người, mà còn làm rất trót lọt, khiến người ta không thể tra ra một chút manh mối nào. Không biết tên hung thủ này là người của quân đội nước A, hay là người của quân khu Giang Bắc? Nếu như là người của quân đội nước A, có thể lẻn vào quân khu Giang Bắc để giết người, xem ra mấy năm nay bọn họ đã thâm nhập tìm hiểu quân khu Giang Bắc không ít. Đoán chừng bọn họ từng giờ từng phút đều đang quan sát nhất cử nhất động của Chiến Niệm Bắc. Nếu như là người của quân khu Giang Bắc giết người, thì vì sao người này lại muốn giết chết Thẩm Văn Tuyên, hung thủ có thể là nội gián đã ẩn náu nhiều năm trong quân khu Giang Bắc hay không? Nghĩ tới chuyện này, Trần Việt duỗi tay tìm kiếm, sờ soạng vài cái mới đụng đến điện thoại di động để ở một bên, chuẩn bị gọi một cuộc điện thoại cho Chiến Niệm Bắc, bàn bạc với anh ta mấy vấn đề quan trọng. Di động vừa đến tay đột nhiên bị người khác chặn ngang cướp đi, âm thanh khó chịu của Giang Nhung vang lên bên tai anh “ Ba của Trần Nhạc Nhung, không phải đã nói anh phải nghỉ ngơi thật tốt, không được bận rộn chuyện khác hay sao, anh lại quên mất rồi à?” “Có chút việc, cần phải gọi điện bàn bạc với Chiến Niệm Bắc một chút.” Đối diện với một Giang Nhung bá đạo như vậy, Trần Việt thật sự không có cách nào với cô. Giang Nhung nhét Trần Nhạc Nhung vào trong người Trần Việt “Nhung Nhung, con ở đây nói chuyện phiếm với ba đi. Trông chừng ba, không được cho ba làm việc khác. Nếu như ba có làm việc khác, con phải lập tức lớn tiếng gọi mẹ. “Ba, ba phải ngoan.” Tiểu Nhung Nhung ngồi ở trong lòng Trần Việt, trừng lớn đôi mắt to trong veo như nước, nhìn Trần Việt không chớp mắt. Cô bé là được mẹ phái tới để theo dõi ba, để cho cơ thể của ba nhanh khỏe hơn, cô bé tuyệt đối không thể thả lỏng. “Được được được…… Ba không quan tâm chuyện gì nữa, nghe lời Nhung Nhung lớn nhỏ của ba, nằm dưỡng thương thật tốt.” Đối với Trần Việt mà nói, còn có chuyện gì quan trọng hơn chuyện làm cho Nhung Nhung lớn nhỏ của anh vui vẻ chứ? Mục đích chính của tất cả những gì anh làm, chính là để cho Nhung Nhung lớn nhỏ của anh sống tốt, để hai người vui vẻ mỗi ngày. Nếu anh khăng khăng muốn đi làm việc khiến cho Nhung Nhung lớn nhỏ không vui, thì anh bận rộn như vậy có ý nghĩa gì nữa? Đương nhiên, chuyện mà Trần Việt có thể nghĩ tới, bản thân Chiến Niệm Bắc lớn lên trong quân khu Giang Bắc sao có thể không nghĩ tới. Sau khi nghe xong hai manh mối quan trọng, hiển nhiên Chiến Niệm Bắc có thể nghĩ ra ai là người có động cơ giết người, suy nghĩ của anh ta tình cờ trùng hợp với Trần Việt. Tên hung thủ giết người này, hoặc là nội gián ẩn náu trong quân khu Giang Bắc, hoặc chính là người của quân đội nước A. Sau khi đưa ra kết luận này, Chiến Niệm Bắc lập tức dặn dò thân tín trong tay mình đi điều tra theo hai hướng đó. Trần Tiểu Bích vẫn luôn đi theo bên cạnh anh ta, tất cả phân tích của anh ta, cô ấy ở bên cạnh đều nhìn thấy. Khi Chiến Niệm Bắc nói người giết ông nội có thể là người trong quân đội nước A, người đầu tiên Trần Tiểu Bích nghĩ tới trong đầu chính là cậu Bùi. Nhưng lại suy nghĩ kỹ càng, cậu Bùi chỉ là người nước A, không có liên quan đến quân đội nước A, hắn cũng không có lý do sát hại ông nội. Trần Tiểu Bích lập tức loại trừ người mình nghi ngờ đầu tiên. Có lẽ là lúc ông nội còn sống gây thù chuốc oán quá nhiều, người muốn lấy mạng ông cũng quá nhiều, cho nên chỉ cần công khai thân phận của ông, người muốn giết ông lập tức tự mình tìm tới cửa. “Đi, đi theo tôi tới bộ phận pháp y xem đã có báo cáo kết quả xét nghiệm chưa?” Chiến Niệm Bắc đứng dậy, kéo Trần Tiểu Bích đi. Tay cô ấy bị Chiến Niệm Bắc nắm chặt, mạnh mẽ nắm chặt tay cô ấy như vậy, đem sức mạnh của anh ta truyền cho cô ấy qua đôi tay đang nắm chặt của họ, để cô ấy không rơi vào bên trong sự sợ hãi khi mất đi ông nội. Nhưng mà, Trần Tiểu Bích cũng không quên, cha anh ta là hung thủ giết hại cha mẹ cô ấy, ông nội còn bỏ mạng không rõ ràng trong địa bàn của anh ta, cho nên cô ấy và anh ta không có khả năng ở bên nhau. Nghĩ như vậy, Trần Tiểu Bích muốn buông tay Chiến Niệm Bắc ra, nhưng khi cô ấy ngẩng đầu nhìn thấy sườn mặt của anh ta, cô ấy lại do dự. Là anh ta! Là người đàn ông mà từ nhỏ cô ấy đã ao ước lớn lên phải gả cho anh ta, là người đàn ông mà cô ấy muốn quên nhưng không có cách nào quên được. Động tác muốn buông tay Chiến Niệm Bắc còn chưa có bắt đầu đã kết thúc, cô ấy không nỡ buông tay anh ta ra, thậm chí còn hy vọng anh ta cứ nắm tay cô ấy thật chặt như lúc này, mãi mãi đều không được buông ra. Vào lúc Trần Tiểu Bích đang ngẩn người, bên tai đột nhiên vang lên giọng nói của Chiến Niệm Bắc “Trần Tiểu Bích, cháu vốn đã xấu rồi, khuôn mặt ngây ngốc thế này còn xấu hơn nữa.” Trần Tiểu Bích trừng mắt nhìn Chiến Niệm Bắc, hít sâu một hơi, tự nhủ mình không cần để ý đến anh ta, để ý đến anh ta mày sẽ thua! Trần Tiểu Bích giật giật, muốn dùng sức rút tay mình ra khỏi bàn tay to lớn cứng như thép của anh ta, nhưng chỉ vừa mới hành động đã bị anh ta nắm thật chặt. Chiến Niệm Bắc chợt quát lên “Không được lộn xộn!” Giọng nói vẫn luôn rất hung dữ khi nói chuyện với cô ấy, đột nhiên trở nên trầm thấp, mang theo tình cảm sâu đậm đã bị che giấu, trong lòng Trần Tiểu Bích thế nhưng không chịu thua kém mà lỡ một nhịp. Cô ấy và anh ta rõ ràng tay nắm tay, nhưng lại có vực sâu vạn trượng, trước cái vực thẳm đó, động lòng…… Là không được phép. Lại hít sâu một lần nữa, Trần Tiểu Bích quật cường nói “Buông cháu ra, tự cháu có thể đi.” “Ha?” Chiến Niệm Bắc nhướn mày, khóe miệng mang ý cười “Dựa vào dáng vẻ lờ mờ của cháu lúc này, đâm vào tường có khi còn nói xin lỗi ấy chứ.” Trần Tiểu Bích tức giận, phất tay anh ta ra, hét lớn “Đâm cái đầu cậu! Bà đây rất có tinh thần.” Chiến Niệm Bắc cười nhạo, bỏ tay vào trong túi “Vậy thì tốt rồi!” Bàn tay đang giấu trong túi của anh ta nhẹ nhàng nắm lại, giống như muốn bắt lấy nhiệt độ của cô ấy. Bên phía pháp y đã có kết quả về nguyên nhân thật sự dẫn đến tử vong của Thẩm Văn Tuyên. Pháp y đưa báo cáo kết quả xét nghiệm cho Chiến Niệm Bắc, nói “Quân trưởng, nguyên nhân thật sự dẫn đến tử vong của Thẩm Văn Tuyên cũng không phải là bị dọa chết, mà là trúng DSQ. Đồng thời chúng ta cũng phán đoán ra có lẽ trước khi chết ông ấy đã nhìn thấy một người. Ông ấy trừng lớn mắt, đó là biểu hiện vô cùng kinh ngạc và không cam lòng.” Chiến Niệm Bắc nhướn mày hỏi “DSQ? Nhìn thấy người? Kinh ngạc và không cam lòng?” Pháp y lập tức nói “Loại thuốc độc DSQ này không màu không vị, cơ thể người chỉ cần hấp thụ vào bảy đến mười mg đã có thể nguy hiểm đến tính mạng. Hai mươi mấy năm trước, bởi vì có người dùng loại thuốc độc này đầu độc hại người, số người tử vong lên đến hơn mấy chục người. Sau sự kiện lần đó, nhà nước rõ ràng đã cấm sản xuất loại thuốc độc này.” Chiến Niệm Bắc nói “Tiếp tục.” Pháp y tiếp tục nói “Nhà nước rõ ràng đã sớm cấm sản xuất loại thuốc độc này, nhưng cũng sẽ có một vài người vì kiếm tiền mà mạo hiểm tính mạng đi làm những chuyện trái pháp luật, cho nên DSQ vẫn chưa thật sự biến mất.”
lấy chồng bạc tỷ chương