lại đi theo anh liền ăn em
Mà Anh thì lại hiếm khi nhờ . Bởi vậy họ mà thích gì mà em làm được là em cũng chẳng bao giờ nói không . Bữa này thiếu Giò Thủ ( chưa được tài trợ ) và Thịt Ngâm Nước Mắm ( chưa thấm đủ ) nhưng các em Anh thì cũng chỉ biết ăn Bánh Tét- Thịt Kho Trứng và Chả Lụa - Lạp Xưởng với Canh Khổ Qua , còn mấy món kia họ chẳng biết là gì luôn .
Em luôn mở to mắt mình để cho anh có thể chảy vào trong em, để em luôn nhìn thấy anh! Nước nói: Anh yêu em! Anh luôn ở bên em, để anh có thể quấn quýt lấy em, để anh có thể ôm trọn em trong lòng mình…. Nồi nói: Sắp sôi rồi! Còn ở đấy mà tâm sự!!! 9 . Lớp học của
Người bảo ông: "Anh hãy theo tôi!" Ông đứng dậy đi theo Người. Đức Giê-su dùng bữa với những người tội lỗi (Mc 2,15-17; Lc 5,29-32) 10 Khi Đức Giê-su đang dùng bữa "Sao Thầy các anh lại ăn uống với bọn thu "Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh
"Một hôm bà dì ghẻ của Tấm sai 2 chị em Tấm và Cám đi ra đồng mò cua bắt cá. Bà ta có dặn: "Trong 2 đứa ngươi hễ đứa nào mà mò được nhiều cua bắt được nhiều cá thì ta sẽ có thưởng". Bản chất Tấm là con người chăm chỉ siêng năng cho nên Tấm bắt được nhiều cá hơn Cám, Cám thì lười biếng
Đến năm 1973, gia đình mới nhận được giấy báo tử của ông. Khi nhận được tin chồng đã hy sinh, bà đau xót vô cùng. Hai con còn quá nhỏ! Nghĩ đến bao người mẹ, người vợ cũng trong hoàn cảnh như mình. Bà nén lòng, khóc thầm lặng lẽ. Thời gian, hai vợ chồng ở bên nhau
mengapa setiap bangunan konstruksi memiliki sifat sifat yang unik. "Cậu đi đi, đừng có đi theo phía sau tôi nữa có nghe hiểu hay không!""Ô ô... Quý ca ca không cần em sao..." Nghe được nam hài gầm lên, một tiểu nam sinh với cặp mắt to tròn ở phía sau nhất thời liền đẫm lệ mông lung, vô tội chớp chớp, từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống, nhìn qua giống như là một búp bê vải bị người vứt bỏ, điềm đạm đáng nam hài trước mặt lại không thèm quản cậu, quay đầu đi rồi bỏ chạy mất. Nhìn đối phương bỏ lại mình mà rời đi, tiểu nam hài đứng đó ủy khuất thút thít, chỉ chốc lát sau, cũng bởi vì khóc quá lợi hại mà nấc lên nho Thần đứng ở nơi đó, nhìn mấy bạn nhỏ trong nhà trẻ được người nhà đến đón về, mà Quý Vũ Khâm lại bỏ mình đi mất, trong lòng càng thêm khổ sở, đứng ở nơi đó ôm túi sách nhỏ không biết nên làm sao, nước mắt cũng rơi càng thêm dữ dội hơn."Đừng khóc, cậu có thấy phiền hay không a." Không biết qua bao lâu, vang lên một thanh âm quen thuộc, nam hài vừa rời khỏi lại tự quay về."Quý ca ca!" Tiểu nam hài vui vẻ ngẩng đầu lên, trên mặt còn đọng lại vài giọt nước mắt, mà lúc này đây, đúng lúc cậu nhìn thấy trên tay Quý Vũ Khâm đang cầm một miếng bánh ngọt nhỏ mà hồi sáng cậu chưa ăn là trong nháy mắt Tiểu Diệp Thần đã quên khóc, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bánh ngọt trên tay Quý Vũ Khâm."Cho cậu này. Tiểu quỷ tham ăn." Nam hài thấy cậu nhìn chằm chằm vào bánh ngọt của mình, cảm thấy có chút buồn cười, nhưng lại bày ra bộ dáng chịu không nổi vươn tay ra đưa bánh ngọt cho cậu, còn không quên đe dọa thêm một câu, "Lần sau nếu còn khóc nữa thì tôi sẽ nói với ba ba để người không làm cho cậu ăn nữa đó!""Sẽ không! Cảm ơn Quý ca ca!" Thấy Quý Vũ Khâm đưa bánh ngọt cho mình, rốt cục Diệp Thần cũng vui vẻ cười lên, thoáng cái phiền não vừa nãy cũng bị quẳng lên chín tầng mây, dùng thanh âm nãi thanh nãi khí nói, "Quý ca ca tốt nhất!""Đừng nói nhảm, ăn xong rồi mau về nhà đi." Tiểu nam sinh có chút xấu hổ nên gương mặt cũng đỏ bừng lên."Dạ." Diệp Thần thận trọng cắn một cái lên bánh ngọt ngọt ngào, sau đó lập tức lộ ra một nụ cười vui vẻ, tiếp theo liền ngoan ngoãn đi theo phía sau Quý Vũ Khâm về nhà..."Ăn ngon sao.""Dạ. Bánh ngọt của Quý ca ca ăn ngon nhất á!"Nghe được lời khen của cậu, khóe miệng Quý Vũ Khâm lộ ra một nụ cười không dễ phát hiện, tiểu nam hài trước mặt kia rõ ràng là cùng tuổi với mình, lại bé bé xinh xinh, đang vui vẻ ăn bánh ngọt mình làm ra. Bởi vì mới vừa khóc xong nên gương mặt vẫn còn đỏ bừng, nhìn qua hệt như một quả táo đáng yêu, Quý Vũ Khâm cũng không biết cảm giác hiện tại trong lòng mình là cái gì, y chỉ xoay người lại, không nói thêm gì nữa, hai người cùng cất bước đi về ấy, bọn họ chỉ có 4 tuổi. Mà cái bánh ngọt kia cũng là cái bánh đầu tiên Quý Vũ Khâm học làm, thế nhưng y lại sợ không thể ăn được, cho nên vẫn chưa dám ăn, hiện tại thấy bộ dáng Diệp Thần vui vẻ như vậy, tâm tình của Quý Vũ Khâm cũng tươi sáng hơn.※"Quý ca ca Quý ca ca, xong chưa dạ? Thơm quá hà." Diệp Thần 10 tuổi nhìn chằm chằm vào lò nướng bánh ngọt, có cảm giác cứ như nước bọt đều chảy ra ngoài hết cả Vũ Khâm chán ghét nhìn cậu một cái, "Đừng để nước miếng chảy xuống sàn nhà của tôi! Không phải cậu muốn về nhà sao!""A." Tiểu nam hài cảm thấy có chút bị tổn thương đáp lời, như là một đứa nhỏ làm sai chuyện, ngoan ngoãn đứng qua một bên. Quý Vũ Khâm làm cái gì, cậu liền ở bên cạnh nhìn y làm cái đó, một bộ tràn ngập tò mò. Có lẽ là nên nói, đối với hết thảy của Quý Vũ Khâm cậu đều thấy tò mò. Quý Vũ Khâm mới chỉ 10 tuổi nhưng tay nghề lại cực kỳ tốt, nhẹ nhàng nặn kem ra, nó liền biến thành một đóa hoa nhỏ vô cùng xinh đẹp. Cha mẹ y đều là đầu bếp làm bánh ngọt nổi tiếng, cho nên Quý Vũ Khâm biểu hiện ra thiên phú như vậy nguyên nhân chủ yếu nhất cũng là nhờ di truyền. Trong nhận thức nhỏ bé của Diệp Thần, Quý ca ca chính là người lợi hại nhất, anh sẽ làm thiệt nhiều món ngon cho cậu ăn, mặc dù sẽ có lúc hơi hung dữ chút xíu, thế nhưng cuối cùng anh vẫn sẽ đưa đồ ngon cho mình ăn... Cho nên cậu mới nói Quý ca ca tốt nhất á!"Đinh —" Lò nướng vang lên tiếng kêu, ánh mắt của Tiểu Diệp Thần cũng theo đó mà sáng rực lên, Quý Vũ Khâm không nhìn đến đôi mắt đầy trông mong của cậu, lấy bánh ngọt ra khỏi lò nướng. Ừm... Có vẻ nướng cũng không tệ lắm."Muốn ăn sao?""Muốn!" Diệp Thần háo hức vươn tay muốn bắt lấy, lại bị Quý Vũ Khâm chơi xấu nâng lên quá đỉnh đầu, hai người đều sinh cùng năm, thế nhưng từ nhỏ Diệp Thần luôn thấp hơn Quý Vũ Khâm, vì thế cho dù cậu có vươn tay lên cũng không thể nào chạm tới bánh ngọt trên tay Quý Vũ Khâm."Quý ca ca... Em muốn..." Nhảy nhảy lên vài cái vẫn chưa chạm được bánh ngọt yêu dấu, Diệp Thần có chút nóng nảy, ủy khuất bẹp bẹp miệng, nước mắt đều đã đảo quanh viền mắt hết cả rồi."Muốn ăn sao, vậy Tiểu Thần phải nói thế nào?""Quý ca ca tốt nhất! Tiểu Thần thích Quý ca ca nhất!" Hầu như Tiểu Diệp Thần còn không có tự hỏi xong liền tự động thốt ra những lời này, lúc này đây Quý Vũ Khâm mới hài lòng đưa bánh ngọt cho cậu."Ăn ngon chứ?"Diệp Thần cắn một cái, nhất thời cặp mắt to tròn liền sáng lên, "Ăn ngon ăn ngon!""Thực đúng là tiểu quỷ tham ăn, vậy cậu cũng ăn hết cái phần bánh bị hỏng này đi.""Quá tốt quá tốt!" Lại một lần nữa Diệp Thần vui vẻ ăn hết toàn bộ bánh ngọt Quý Vũ Khâm làm vào trong bụng. Chuyện bị Quý Vũ Khâm khi dễ lúc nãy đều quên mất không còn một Vũ Khâm nhìn cậu, nhịn không được bật cười, quả nhiên nhóc con ngốc nghếch này dễ dụ nhất, chỉ cần một cái bánh, sẽ lập tức nghe theo lời mình nói.
"Cút, tôi đã nói là tôi không về nhà rồi, cậu không nghe thấy sao?!" 15 tuổi là lúc bước vào thời kỳ phản nghịch của thiếu niên, thường ngày lại không có ai ở nhà, Quý Vũ Khâm cũng sẽ giống như những đứa trẻ khác, bắt đầu trở nên thích chơi bời. Có chút nhịn không được quay đầu lại nhìn thoáng qua nam sinh đi theo phía sau mình, thế nhưng đối phương lại không bởi vì lời đe dọa của y mà dừng bước, vẫn bám sát theo phía sau mình như trước đây."Bác gái có nói, tan học phải cùng nhau về nhà..." Thanh âm của Diệp Thần mềm nhẹ, nhưng giọng nói cũng rất kiên định."Cậu có thấy phiền hay không.""Đại ca, có muốn tụi em giáo huấn nó một trận không?" Vài nam sinh có số tuổi không chênh lệch hai người họ là bao đi bên cạnh Quý Vũ Khâm thấy người trước mặt lộ ra vẻ tức giận, vội vã nịnh nọt Vũ Khâm không nói gì, chỉ lạnh lùng quét mắt qua bọn chúng, sau đó liền xoay người rời đi. Thấy đại ca không phản đối, vài tên tiểu quỷ lập tức vây lấy Diệp Thần, không biết là ai động thủ trước, đầu tiên là đẩy nhẹ Diệp Thần, Diệp Thần lảo đảo một cái, sau đó liền ngã xuống đất, tiếp theo những người khác liền đồng loạt xông lên, bắt đầu cậu một đấm tôi một đá đánh lên, kỳ thực bọn chúng không có thù oán gì với Diệp Thần cả, chỉ là người này khiến cho đại ca chán ghét, nhất định bọn chúng cũng phải ghét theo, người đại ca muốn dạy dỗ, nhất định bọn chúng sẽ không thủ hạ lưu tình. Trẻ con 14 15 tuổi đã bắt đầu bước vào thời kỳ phản nghịch, liền thích kéo bè kết phái, liên hợp lại khi dễ một bạn học, ở trong mắt bọn chúng đánh nhau là một chuyện rất anh dũng, đương nhiên cả bọn sẽ không thủ hạ lưu tình là bọn chúng không biết quan hệ giữa hai nhà Diệp gia và Quý gia, cho rằng bất quá Diệp Thần cũng chỉ là một người theo đuôi Quý Vũ Khâm giống bọn chúng mà Thần chỉ cảm thấy trời đất có chút quay cuồng, toàn thân đều đau nhức, bên tai còn lởn vởn tiếng cười nhạo của đám học sinh, nhưng nắm đấm vẫn không có đình chỉ rơi xuống, cậu vừa định giằng co lại bị người khác đè xuống, sau đó chúng tiếp tục đánh tới. Nhưng mặc dù như vậy cậu cũng không dự định cầu xin bọn chúng, thậm chí ngay cả nước mắt cũng không hề rơi xuống. Cậu chỉ khẽ cắn môi, chịu đựng đau đớn trên người. Không biết đợi bọn chúng đánh xong rồi có thể đuổi theo Quý ca ca kịp hay không đây... Chính mình đã hứa với bác trai bác gái khi bọn họ không ở đây phải chăm sóc anh ấy cho thật tốt, không để cho anh sau khi tan học sẽ chạy loạn khắp nơi... Nghĩ tới đây Diệp Thần cảm thấy có chút gấp gáp, thế nhưng ngay cả khí lực đẩy những tên đang đè trên người mình ra cũng không có."Cút." Đúng lúc này, vang lên một thanh âm lạnh như băng, Diệp Thần đã có chút mơ mơ màng màng, cậu chỉ cảm thấy đột nhiên những nắm đấm rơi xuống người mình đã biến mất."Đại ca." Một thanh âm ngượng ngùng hô lên."Là ai động thủ trước." Giọng của thiếu niên vẫn bình thản như trước, nhưng so với khi nãy đã tăng thêm vài phần sắc bén, khiến cho bọn chúng có chút sợ hãi."Nó!""Không phải, đại ca, là nó!" Ngay thời điểm bọn chúng đang tiếp trước nối sau trốn tránh trách nhiệm, Quý Vũ Khâm không chịu nổi chuyện mấy người đó cứ chối cãi, trực tiếp đạp toàn bộ bọn chúng té xuống đất, sau đó hung hăng đánh cho mỗi đứa một trận."Tao có nói cậu ấy là người mà bọn bây có thể đụng vào được hay sao.""Cút."Mấy nam sinh đang nằm dưới đất lúc này đây đã bị đánh đến không nói nổi, rõ ràng cũng chỉ mới 15 tuổi, nhưng trên người Quý Vũ Khâm lại vĩnh viễn có loại khí thế hung hăng siêu việt so với bạn cùng chăng lứa, thấy y thực sự nổi giận, bọn chúng biết nếu tiếp tục ở lại chỗ này nhất định sẽ bị đánh đến thê thảm hơn nữa, thế là vội vã bò dậy từ dưới đất, toàn bộ chạy đi nhanh như chó kia, lần sau còn dám đi theo mình nữa nhất định sẽ đánh cho bọn chúng tàn phế luôn, Quý Vũ Khâm thầm giễu cợt ở trong lòng một tiếng. Quay đầu lại nhìn về phía người đang nằm trên đất, bị đánh đến mặt mũi sưng húp, Quý Vũ Khâm cảm thấy trong lòng có một cổ lửa giận không chỗ phát tiết, mình thích khi dễ người này, thế nhưng không có nghĩa là những người khác có thể tùy tiện khi dễ cậu ấy. Lý trí đã có chút mê muội nên Quý Vũ Khâm cũng không quản mình nói chuyện có bao nhiêu khó nghe, "Vô dụng như vậy thật không biết cậu ăn cái gì để lớn lên nữa! Rốt cuộc có còn là nam nhân hay không?! Bọn chúng đánh cậu cũng chỉ biết để người ta đánh thôi sao? Bị đánh chết rồi trừ ba mẹ cậu ra cũng sẽ không có ai đau lòng vì cậu đâu! Nếu như không phải bình thường chú Diệp dì Diệp đối với tôi tốt như vậy thì tôi mới sẽ không trở lại cứu cậu đâu!"Thiếu niên tức giận nói xong, một bên lại kéo người đang nằm ở dưới đất lên cõng trên lưng, lúc này đây y mới phát hiện người này vậy mà lại nhẹ đến thế, thật không biết là cậu ấy thích ăn đồ ngọt như vậy, đều ăn đến nơi nào rồi, cũng không thêm được miếng thịt nào, thảo nào lại bị những nữ sinh khác đố kị gần chết đi."Cảm ơn. Xin lỗi, vì đã mang đến cho cậu nhiều phiền toái như vậy." Nghe Quý Vũ Khâm mắng chửi, thanh âm hư nhược vang lên từ phía sau Vũ Khâm nghe thấy lời nói xa cách như vậy của cậu thì chẳng biết tại sao lại càng thêm nổi trận lôi đình, "Nếu không muốn chết thì đừng có nói chuyện! Nghe thôi đã thấy phiền rồi!"Diệp Thần ngoan ngoãn ngậm miệng lại, cố nén nước mắt của mình không để cho nó rơi xuống, cậu biết Quý Vũ Khâm rất ghét cậu khóc, cậu luôn thích dán lấy y, luôn mang đến phiền phức cho y, thế nhưng cũng không phải do cậu cố ý chọc cho y ghét cậu đâu. Khi còn bé vẫn tốt lắm, thế nhưng theo bọn họ chậm rãi lớn lên, cậu có thể cảm giác được, so với trước đây Quý Vũ Khâm đối với mình càng thêm lạnh nhạt và không kiên nhẫn, giống như phải mang theo mình... Là một chuyện khiến y thấy rất bất đắc dĩ. Bởi vì quan hệ giữa hai nhà của bọn họ...Ghé vào trên lưng của Quý Vũ Khâm, cảm nhận được nhiệt độ của y truyền tới trên người mình, Diệp Thần thấy mình có chút tham luyến cảm giác này... Cậu chỉ có thể nhắm mắt lại cố nén nước mắt của bản thân. Mang theo hi vọng chan chứa nhìn con đường trước mặt, ước gì nó có thể dài thêm một chút nữa... Vì đang được cõng trên lưng nên cậu cũng không thấy được, bộ dáng tâm sự nặng nề và biểu tình hơi ngưng trọng của Quý Vũ Khâm vào thời khắc này."Nhà cậu với nhà tôi cũng chưa có ai về cả, trước hết cứ đến nhà tôi đi, đỡ cho lúc chú dì trở về nhìn thấy bộ dáng này của cậu thì lại phiền toái thêm." Bất tri bất giác đã về tới nhà. Quý Vũ Khâm cõng Diệp Thần vào phòng của mình, nói."Ừm." Quý gia và Diệp gia đã chơi thân với nhau mấy đời, nhưng bởi vì công việc của người lớn rất bận rộn, cho nên bình thường trong nhà cũng không có ai ở, thường ngày chỉ có hai cậu con trai "sống nương tựa lẫn nhau", bắt đầu từ năm 4 tuổi bọn họ vẫn cùng nhau đến trường, cùng nhau về nhà, cùng nhau ăn cơm."Tự cậu xoa chút thuốc trước đi." Quý Vũ Khâm ném rượu thuốc sang cho cậu, sau đó liền đi ra ngoài. Diệp Thần ở trong phòng chậm rãi xoa thuốc cho mình, không biết tại sao, đột nhiên trong lòng lại tràn ngập phiền muộn, không đơn giản chỉ vì thân thể đau đớn.
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện hay Chuyện luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất.
Thể Loại Hiện đại, ngọt văn, ấm áp, trước ngược sau ngọt, biệt nữu công x tiểu cật hóa thụ, H văn, 1×1, HECP Quý Vũ Khâm x Diệp ThầnEdit + Beta Tiểu Điềm ĐiềmTóm Tắt Vốn là thanh mai trúc mã, cùng nhau lớn lên, vì thế hai đứa nhỏ luôn chơi cùng trai rất giỏi, làm bánh rất ngon, chắc là kế thừa tài năng từ cha nhỏ lại rất tham ăn, vì thế nên thích bám đuôi anh, còn thầm ước giá như có thể chết chìm trong sự ngọt ngào điều, em nhỏ cũng không hay biết anh trai kia cũng mơ ước em từ lâu, cực kì cực kì thích em, nhưng mà anh rất dễ ngượng ngùng, dù trong lòng gào thét lên rất muốn ăn sạch em nhỏ đáng yêu này, thế nhưng vẻ ngoài vẫn cứ cao lãnh như thế. Cũng vì anh sợ, sợ là em nhỏ biết được tâm tư thầm kín rồi sẽ chán ghét, ghê tởm mình..Cứ thế hai người đôi lúc hiểu lầm nhau, tan rồi hợp, hợp rồi tan, quanh đi quẩn lại, cuối cùng hai người cũng viên mãn bên nhau.
lại đi theo anh liền ăn em